Plaiboi's blog

kuong@ymail.com

Tôn Tử binh pháp

on Tháng Sáu 13, 2007

1. Dương Đông kích Tây (Đánh lạc hướng đối phương). Kế này là kiểu reo hò giả vờ như thật sự đánh vào phía Đông, nhưng chủ yếu lại đánh vào phía Tây. Hiểu đơn giản nếu muốn điều này nhưng lại giả làm điều kia, nói điều này mà làm điều nọ.

2. Điệu hổ ly sơn (Dụ hổ ra khỏi rừng). Kế này là kiểu nhử, dụ hay khuấy động làm cho con hổ ra khỏi rừng. Kế “Điệu hổ ly sơn” có hai lối: Một là nhử hổ ra khỏi rừng để dễ dàng giết hổ. Hai là đuổi hổ đi để dễ bắt giết những loại hồ ly vẫn dựa oai hổ mà hoành hành.

3. Nhất tiễn hạ song điêu (Một mũi tên hạ hai con chim). Kế này là kiểu dùng một mũi tên bắn chết hai con chim. Ý của mưu kế này là dùng sức lực tối thiểu để đạt đến hiệu quả tối đa.

4. Minh tri cố muội (Biết rõ mà làm như không biết). Kế này là biết rõ chuyện đấy, nhưng làm ra vẻ không biết gì. Với người xưa, đây là một triết lý xử thế rất cao, mục đích lại ẩn trốn tất cả những tiếng thị phi nghi hoặc, nhưng theo nghĩa mưu kế, nó là một thái độ thâm sâu.

5. Du long chuyển phượng (Biến rồng thành phượng) Kế này là biến cái này thành cái kia, bên trong là hình rồng đó, nhưng làm cho nó trở thành phượng. Cái kế này rất phổ biến, trong dân gian ta gọi là “Treo đầu dê, bán thịt chó”.

6. Mỹ nhân kế (Kế dùng gái đẹp). Kế này là dùng gái đẹp để làm xoay chuyển, thay đổi tình thế mà những cái khác không thể thực hiện được. Cái kế này rất là hiểm nhá! Tuy là phái yếu, các nàng không thể cầm gươm, cầm súng, nhưng lại có thể thắng giặc bằng mấy cái thứ lìu tìu có sẵn. Hí hí

7. Sấn hỏa đả kiếp (Theo lửa mà hành động). Kế này là lợi dụng lúc loạn để thao túng, lúc tình hình rối ren mà sắp xếp theo ý muốn. Có hai loại “Sấn hỏa đả kiếp”: Một là theo lửa để mà đánh cướp. Hai là chính ta phóng hỏa mà đánh cướp.

8. Vô trung sinh hữu (Không có mà làm thành có). Kế này là từ không mà tạo thành có. Thiên hạ không loạn, trật tự không rối thì không có anh hùng! Bởi lẽ đó, những anh hùng trong thiên hạ thường được gọi là kẻ “chọc trời khuấy nước”. Mục đích của khuấy nước là làm rối beng sự việc lên để dễ bề thao túng. Thủ đoạn của khuấy nước là gây tiếng tăm, tung tiếng đồn, gây xáo trộn rồi dựa vào đó mà hưởng lợi.

9. Tiên phát chế nhân (Ra tay trước để chế phục đối phương). Kế này là ra tay trước để dành chiếm ưu thế, để đoạt lợi, để bắt lấy sự chiến thắng. Kế “Tiên phát chế nhân” là không nói quá xa, viễn vông, mà phải nhìn vào thực tế gần nhất.

11. Tá đao sát nhân (Mượn đao để giết người). Kế này là mượn dao để giết người, mượn tay người khác để giết kẻ thù của mình. Ngạn ngữ Trung Quốc có câu: Giết người không thấy máu, thấy máu không anh hùng. Trên đời dĩ nhiên chưa có kẻ nào chỉ giết người mà thành anh hùng, nhưng cũng hiếm có tay anh hùng nào không giết người.

12. Di thể giá họa (Dùng vật gì để vu khống người ta). Kế này là đem xác chết hay đồ vật gì bỏ vào nhà người khác để giá họa. Kế này thường được dùng bởi khối óc quỷ quyệt thông minh, tự mình không ra mặt mà làm cho đối phương bị hại.

13. Khích tướng kế (Kế chọc giận tướng giặc). Đây là kế chọc giận tướng giặc, làm tướng giặc nổi giận. Nổi giận sẽ mất sáng suốt, thiếu suy nghĩ, không tự chủ được con người mình.

14. Man thiên quá hải (Lợi dụng sương mù để lẩn trốn). Kế này là lợi dụng lúc trời sương mù mà lẩn trốn, vượt qua hay hành động ngay trong lúc sương mù. Man thiên, trời u ám không phải hoàn cảnh hoàn toàn bất lợi như một quẻ trong Dịch lý đã nói. Man thiên, không thể ngồi đợi nó tới như sương mù do thời tiết thiên nhiên, mà phải tạo ra nó.

15. Ám độ trần sương (Đi con đường mà không ai nghĩ đến). Kế này là bí mật đưa quân qua con đường mà không ai nghĩ rằng ta sẽ đi qua. Kế này áp dụng giữa lúc hai bên đang đấu tranh, chiến đấu với nhau. Mỗi bên đều ra sức giấu mục tiêu thật của mình rồi đưa ra mục tiêu giả mà lừa đối phương. Đây là công việc rất phức tạp, có một quá trình khúc triết.

16. Phản khách vi chủ (Đổi vị khách thành vị chủ). Kế này là đổi địa vị khách thành địa vị chủ. “Phản khách vi chủ” là trong đấu tranh đang ở vào thế bị động nên phải tìm kế hoạch đến chủ động, khách vốn là địa vị bị chi phối, mọi việc đều do chủ đặt định sắp xếp.

17. Kim thiền thoát xác (Con ve vàng lột xác). Kim thiền là con ve vàng, kế này có nội dung là con ve vàng lột xác. Kế này dùng cho lúc nguy cấp, tính chuyện ngụy trang một hình tượng để lừa dối, che mắt đối phương, đặng đào tẩu chờ một cơ hội khác.

18. Không thành kế (Kế bỏ trống cửa thành). Đây là kế bỏ thành trống, thành bỏ ngỏ. Kế này có hai loại: (1) Lúc tình thế cực khẩn cấp, nguy hiểm như treo trên sợi tóc, buộc phải dùng nghi binh để lừa dối đối phương mà dựa vào đó để trốn thoát. (2) Rút lui với đầy đủ kế hoạch dụ cho địch quân xâm nhập rồi mới bao vây tiêu diệt.

19. Cầm tặc cầm vương (Dẹp giặc phải bắt tướng giặc). Nội dung của kế này là dẹp giặc phải bắt tên đầu sỏ của đối phương chúa giặc. Phương pháp bắt chúa giặc thật thiên biến vạn hóa, không cứ bằng sức mạnh hay bằng trí khôn.

20. Ban trư ngật hổ (Giả làm con lợn để ăn thịt con hổ). Kế này là giả làm con lợn để ăn thịt con hổ. Lão Tử nói: “Người cực khôn khéo mà làm ra vụng về”, cũng như câu “đại trí nhược ngu”. Người đi săn thường học tiếng lợn kêu rồi tự giả làm lợn để nhử con hổ.

21. Quá kiều trừu bản (Qua cầu rồi phá cầu). Nội dung của kế này là qua cầu rồi thì phá cầu, ý nói một người sau khi đã thành công, muốn hưởng thụ một mình nên giết hại hoặc xa lánh những người bạn đã đồng lao cộng khổ với mình. Kế “Quá kiều trừu bản” thường trái ngược với kế “Ban trư ngật hổ”.

22. Liên hoàn kế (Kế móc nối nhau). Liên hoàn kế là nối liền với nhau thành một dây xích. Liên hoàn kế còn là vận dụng một quyền thuật để tạo phản ứng dây chuyền cho đối phương hoặc gây thành phản ứng nhiều mặt.

23. Dĩ dật đãi lao (Lấy khỏe để đối phó với mệt). Kế này là lấy sự thanh thản để đối phó với hấp tấp, nhọc nhằn; dưỡng sức mà đợi kẻ phí sức.

24. Chỉ tang mạ hòe (Chỉ vào gốc dâu mà mắng cây hòe). Chỉ tang mạ hòe là chỉ vào gốc dâu mà mắng cây hòe. Ý nói vì không tiện mắng thẳng mặt nên mượn một sự kiện khác để tỏ thái độ.

25. Lạc tỉnh hạ thạch
(Ném đá vào người dưới giếng). Lạc tỉnh hạ thạch là ném đá vào đầu kẻ đã rơi xuống giếng. Rơi xuống giếng lại còn ném đá vào đầu nạn nhân. Nếu đứng trên quan điểm đạo đức Khổng – Mạnh thì phải là hành động không chính nhân quân tử, nhưng nếu coi là một mưu kế thì hành động này lại là một hành động sáng suốt. Căn bản triết lý của “Lạc tỉnh hạ thạch” là chi phối được thì mới chiếm đoạt được, và nhân từ với kẻ thù tức là tàn nhẫn với chính ta.

26. Hư trương thanh thế (Thổi phồng thanh thế) “Hư trương thanh thế” là thổi phồng thanh thế để cho người ta chóa mắt, nể sợ.

27. Phủ để trừu tân (Bớt lửa dưới nồi) Kế này là bớt lửa dưới nồi, ý nghĩa là giải quyết trên căn bản một vấn đề, chủ ý không cho nó phát ra. Khi có một việc đã bùng nổ ra rồi thì tìm cách làm cho nó dịu đi, không để nó tiếp tục ác liệt.

28. Sát kê hách hầu (Giết gà cho khỉ sợ). Theo truyền thuyết dân gian, con khỉ rất sợ trông thấy máu, cho nên khi người ta muốn dạy khỉ, trước hết họ giết một con gà, bắt con khỉ nhìn thấy đống máu bê bết rồi mới bắt đầu giáo hóa. Kế này có tác dụng lớn, làm cho các vụ mới nở ra trong trứng nước bị rơi vào cảnh bối rối, sợ sệt.

29. Phản gián kế (Dùng kế của đối phương để quật lại). Kế này là dùng người của đối phương lừa dối đối phương, dùng kế địch lừa địch.

30. Lý đại đào cương (Đưa cây lý chết thay cây đào). Nội dung của kế này là để cây lý chết thay cho cây đào. Người lớn làm họa, bắt người bé chịu tội thay. Có rất nhiều kẻ tác gian phạm tội lại bắt người khác thế thân.

31. Thuận thủ khiên dương (Thuận tay dắt con dê về). Thuận thủ khiên dương có nghĩa là thuận tay dắt con dê về. Sự việc trên đời, thiên biến vạn hóa rất kỳ diệu. Phải biết nắm lấy bất cứ cơ hội nào vụt hiện đến trước mắt, đó là những thâu hoạch, những cái lợi bất ngờ.

32. Dục cầm cố tung (Muốn bắt mà lại thả ra). Dục cầm cố tung là muốn bắt cho nên thả ra. Kế này nói lên sự mềm dẻo cho mọi chính sách, thứ nhất là chính sách thu phục lòng người, giữ người.

33. Khổ nhục kế (Hành hạ thân xác mình để người ta tin). Đây là kế hành hạ mình, rồi đem cái thân xác bị hành hạ ấy để làm bằng chứng mà tiếp cận với địch để hoàn thành một âm mưu nào đó.

34. Phao bác dẫn ngọc (Ném hòn ngói để thu về hòn ngọc). Phao bác dẫn ngọc có nghĩa là ném hòn ngói để thu về hòn ngọc. Tức là bỏ ra cái có giá trị nhỏ để đêm về cái có giá trị lớn. Người Việt mình thường nói là: “Thả con săn sắt, bắt con cá rô”

35. Tá thi hoàn hồn (Mượn xác để hồn về). “Tá thi hoàn hồn” nghĩa là mượn xác để hồn về. Ý kế này chỉ rằng: Sau khi đã thất bại, buộc phải lợi dụng một lực lượng nào đó để khởi lên thi hành trở lại chủ trương của mình.

36. Tẩu kế (Chạy, lùi, thoát thân). “Tẩu kế” nghĩa là chạy, lùi, thoát thân. Tại sao kế sau cùng, cổ nhân lại đặt là “kế chạy”? Lại có câu: “Tam thập lục kế, tẩu vi thượng sách” (Ba mươi sáu chước, chạy là hơn hết!) Bởi vậy kế này liên quan nhiều đến sự thành bại của một công việc lớn. Bất luận là đánh nhau bằng văn hay bằng võ, không ai là có thể thắng hoài. Trong quá trình chiến đấu bao gồm nhiều kiểu thắng, nhiều kiểu bại, lúc ẩn lúc hiện, trong chớp mắt dồn dập cả trăm ngàn biến chuyển. Nếu không ứng phó mau lẹ để tránh những cảnh bất lợi, để nắm mau lợi thế mà tiến tới thắng lợi, thì không phải là nhân tài.

________________

Ngày trước, bây giờ và trong thời gian tới, tớ cũng chỉ học mỗi cái kế thứ 36. Gặp việc rì khó là cứ đánh bài chuồn. Hé hé hé.


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: